Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

MỘT KINH NGHIỆM QUÝ




NIỀM VUI ĐÃ TRỞ LẠI VỚI GIA ĐÌNH TÔI!

Các cụ nhà ta có câu mà đến bây giờ tôi vẫn thấy thấm thía “dao sắc không gọt được chuôi”.Tôi là bác sĩ công tác tại một bệnh viện Trung ương lớn tại Hà Nội, thế nhưng vị trí đó cũng đã không giúp được vợ con tôi thoát khỏi bệnh viêm da cơ địa mà tôi có dịp kể với quý vị sau đây
.Một chiều cuối thu năm 2005 vợ tôi về nhà sớm hơn thường lệ,tôi cứ nghĩ là công việc cơ quan nhàn nhã nên vợ xin vợ sớm để dọn dẹp nhà cửa,tôi đem thắc mắc ấy hỏi vợ thì vợ tôi nhăn nhó trả lời:em bị đau rát đầu ngón tay không thể gõ bàn phím máy tính được,tôi liếc nhanh xuống đôi bàn tay vợ thì thấy một vài vết nứt nhỏ ở đầu ngón tay,da bàn tay có biểu hiện thô ráp,bản năng nghề nghiệp đã cho tôi những phán đoán ban đầu đó là những triệu chứng của viêm da mà cụ thể hơn là viêm da cơ địa.Tôi động viên vợ không phải lo lắng gì cứ yên tâm nhưng trong lòng tôi thì dấy nên một sự bất ổn bởi là người trong ngành tôi biết đây là một bệnh mãn tính không thể chữa khỏi hoàn toàn mà nhiều khả năng lại còn di truyền cho thế hệ sau.Tôi cẩn thận dặn vợ phải kiêng không được tiếp xúc với hóa chất tẩy rửa nhất là dung dịch cọ nhà vệ sinh và xà phòng,bất cứ khi nào tiếp xúc vơi nước phải sử dụng gang tay và khuyên vợ chưa nên bôi bất cứ một loại kem gì khi chưa biết chắc chắn đó là bệnh gì để sáng mai tôi sẽ đưa đi khám rồi mới có phương pháp điều trị thích hợp.
Sáng hôm sau có mặt tại Bệnh viện Da liễu Quốc gia anh bạn học cùng trường Y ngày nào đã đón tôi ở cổng.Sau khi khám và làm các xét nghiệm lâm sàng bác sĩ kết luận vợ tôi đã bị viêm da cơ địa ở thể cấp tính.Tuy mới ở thể nhẹ nhất trong ba thể cấp tính,bán cấp và mãn tính nhưng bác sĩ cũng hết sức lo lắng vì bệnh này có tỉ lệ nhiễm cực kì cao tại Việt Nam (gần 20% dân số)mà việc điều trị bằng các phương pháp hiện nay mới chỉ dừng ở góc độ duy trì tình trạng bệnh, cố gắng hạn chế tối đa sự phát triển của thể bệnh.Nhìn ánh mắt lo lắng của vị bác sĩ tôi đã thấy được viễn cảnh tương lai khi vợ tôi mắc phải căn bệnh này:công việc sinh hoạt sẽ cực kì khó khăn,mọi việc tiếp xúc với nước phải hạn chế tối đa nhất là trong các mùa thu và mùa đông của miền Bắc,rồi chưa kể nó sẽ lan ra các vùng da khác gây ngứa và đau đớn nữa.
Sau khi mua thuốc theo đơn của bác sĩ về tôi đã theo dõi rất kĩ lộ trình điều trị hằng ngày bôi kem corticoid và uống kháng sinh liều cao giúp da mềm và tránh bội nhiễm.Trong công việc hàng ngày tránh hoàn toàn việc chà xát, không gãi ở đầu ngón tay mặc dù rất ngứa và xuất hiện những mụn nước nhỏ li ti,chế độ ăn uống giàu vitamin và rau xanh hoa quả nhằm giảm tối đa tác dụng phụ của kháng sinh liều cao và giúp cơ thể tăng cường sức đề kháng với sự phát triển của bệnh.Nhưng cũng như tôi phán đoán việc điều trị chỉ giúp cho tình trạng bệnh phát triển chậm,mùa đông đến cơn đau rát và ngứa xuất hiện ngày càng dày đặc hơn đến nỗi vợ tôi không thể sử dụng được bàn phím máy tính,mọi công việc trong nhà đều do người giúp việc đảm nhận hết.Tôi động viên vợ sống chung với căn bệnh này vì y học hiện đã bó tay, vợ tôi cũng nhận thức được và cố gắng duy trì sinh hoạt thường ngày một cách khoa học nhất.
Rồi niềm vui đến với chúng tôi khi cháu trai đầu lòng chào đời,gia đình nhỏ giờ có thêm tiếng bi bô của trẻ nhỏ trở lên ấm áp hơn.Niềm vui cũng không được bao lâu khi điều tôi lo sợ nhất cũng đã đến,lúc cu Tít được gần hai tuổi tôi thấy trên chán con xuất hiện những mảng màu đỏ hơi mờ,linh tính nghề nghiệp mách bảo cho tôi biết rằng con trai mình đã bị di truyền căn bệnh từ Mẹ vì tôi biết 80% trẻ em bị bệnh này xuất phát từ yếu tố di truyền.Hai vợ chồng tất bật đưa con đi khám thì cũng được bác sĩ kết luận viêm da cơ địa.Không khí nặng nề bao trùm gia đình tôi,chưa bao giờ tôi thấy bất lực như lúc này,vợ tôi trong thời gian sinh em bé đã không thể sinh hoạt theo đúng liệu trình dẫn đến tình trạng bệnh lan sang vùng gập của khuỷu tay,độ dày của da cứ tăng dần lên do quá trình ngứa rồi gãi,gãi rồi ngứa lại càng gãi.Nhưng điều làm cho tôi đau lòng hơn là cậu con trai,với người lớn dù cho có đau nhưng vẫn cố chịu được nhưng với trẻ nhỏ thì làm sao các cháu biết mà chịu đựng,có những đêm tôi thức trắng vì cu Tít khóc suốt đem vì đau rát,những vết đỏ ngày càng lan rộng ra mà không thể kiểm soát được.Thói đời dao sắc không gọt được chuôi giờ tôi mới thấy thấm thía,nhìn vợ con trong tình cảnh đó tôi như đứt từng khúc ruột nhưng oái oăm đó là sự bất lực không có lối thoát.
Tháng 8 năm 2007 tôi tham dự một buổi hội thảo do Hội da liễu đông y tổ chức,suốt buổi hội thảo tôi chăm chú lắng nghe các bác sĩ đông y trình bày tham luận trong đó tôi đặc biệt quan tâm tới bài phát biểu của lương y nhân dân Lâm Tuệ Phương – phó chủ tịch hội đồng sáng lập Hội Da liễu Đông y Việt Nam về các bệnh viêm da trong đó có bênh viêm da cơ địa mà hiện vợ và con tôi đang mắc phải.Vị lương y đã cung cấp cho tôi một số thông tin khá hữu ích dưới góc độ đông y.Cuối buổi hội thảo tôi tiếp cận lương y Lâm Tuệ Phương để hỏi một số vấn đề liên quan đến căn bệnh của vợ và con tôi.Lương y cho biết với y học cổ truyền thì hiện tại điều trị bằng hai phương pháp điều trị bên ngoài và điều trị bên trong
Điều trị bên ngoài:Giúp kháng viêm và tái tạo thể da bị bệnh,các thể da sẽ khô lại và hoàn nguyên về trạng thái ban đầu chưa bị bệnh.
Điều trị bên trong:Tăng cường công năng khử độc của gan,và thải độc của thận,tăng cường sức đề kháng giúp phòng ngừa sự xuất hiện của thể bệnh mới.
Ưu điểm của đông y là ít tác dụng phụ và lành tính.(sử dụng thuốc kháng sinh tây y dài ngày sẽ ảnh hưởng đến dạ dày,gan và tụy,các kem bôi ngoài da dẫn đến tình trạng nhờn thuốc càng ngày liều lượng và số lần bôi ngày càng phải tăng lên)
Khi nghe vị lương y nói tôi có thêm niềm tin vào việc chữa khỏi căn bệnh này.
Về nhà tôi đưa cả vợ  và con đến tận nhà Lương y để điều trị,quá trình điều trị được gần một tháng vừa bôi vừa uống các triệu chứng của vợ và con tôi tốt lên từng ngày,ngứa giảm hẳn và các vết nứt  được tái tạo làn da mới,các mụn nước tự bong chợt và se lại cảm giác đau rát không còn nữa.Điều trị khoảng một tháng rưỡi thì những dấu hiệu của bệnh của vợ và con hoàn toàn biến mất.Tôi mừng lắm,là người trong ngành và theo như Lương y nói  đã là bệnh mãn tính thì nó liên quan đến yếu tố cơ địa nên tôi biết bệnh có thể tái phát bất cứ lúc nào nhưng trong lòng tôi vẫn vui lắm,bởi trải qua rất nhiều phương pháp chữa trị của y học hiện đại tình trạng bệnh đã không thuyên giảm lại còn tăng lên nay sử dụng phương pháp của Lương y bệnh đã khỏi thì kể cả sau nay có bị lại cũng đã có thuốc chữa vừa hiệu quả vừa lành tính.Sau khi điều trị dứt điểm căn bênh này tôi đã tự thưởng cho gia đình một chuyến du lịch Cát Bà, nhìn vợ con tôi tung tăng đùa vui dưới làn nước biển trong xanh tôi biết niềm vui đã trở lại với gia đình tôi.
Là người làm khoa học nên với tôi mọi việc phải có sự kiểm nghiệm trước khi công bố nên tôi để xem thời gian khỏi bênh có được lâu không để chiêm nghiệm phương pháp của Lương y đồng thời sẽ chia sẻ với mọi người.Thời gian cũng đã ba năm mà căn bệnh của vợ con tôi chưa tái phát tôi tự tin chia sẻ bài học này với mọi người giúp cho nhiều gia đình có thêm niềm vui như gia đình tôi.Bạn nào đang ở trong tình trạng bệnh này có thể liên lạc trực tiếp với Lương y nhân dân Lâm Tuệ Phương – phó chủ tịch hội đồng sáng lập Hội Da liễu Đông y Việt Nam theo số điện thoại 0936145657 Nhà Lương y ở 658 đường Láng – Đống Đa – Hà Nội.Chúc quý vị sức khỏe và hạnh phúc.

                                                          Theo Y tế và Cộng đồng

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2012

BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA


Bệnh viêm da cơ địa(Atopic Dermatitis-AD) hay còn gọi là bệnh chàm thể tạng, eczema, sẩn ngứa Besnier, Liken đơn dạng mạn tính…. Viêm da cơ địa là bệnh lý biểu hiện cấp tính, bán cấp hoặc mạn tính. Một đặc điểm quan trọng của bệnh là hay tái phát. Đa số trường hợp bệnh bắt đầu ở tuổi ấu thơ. Triệu chứng điển hình của bệnh là các thương tổn da khô kèm theo ngứa. Do ngứa gãi nhiều mà da bị dày, bệnh nhân càng ngứa và gãi gây nên vòng bệnh lý “Ngứa-Gãi” làm cho bệnh nặng hơn và có nguy cơ bị bội nhiễm vi trùng. Bệnh có yếu tố di truyền, gia đình và hay xuất hiện ở những người có bệnh dị ứng khác như hen, viêm mũi dị ứng. Có tới 35% trẻ viêm da cơ địa có biểu hiện hen trong cuộc đời. Chẩn đoán bệnh không khó khăn, dựa trên các triệu chứng lâm sàng, nồng độ IgE  trong máu thường tăng cao.

VIÊM DA TRÊN CƠ ĐỊA DỊ ỨNG



Viêm da trên cơ địa dị ứng (viêm da dị ứng rải rác) là một bệnh về da mạn tính trong đó da xảy ra hiện tượng viêm. “Cơ địa dị ứng” liên quan đến những bệnh có tính chất di truyền theo gia đình bao gồm hen, bệnh sốt mùa hè và viêm da dị ứng rải rác. Trong viêm da dị ứng rải rác, da trở nên ngứa và viêm dữ dội khiến nó đỏ, sưng, rạn nứt, rỉ nước, đóng và bong tróc vảy.

CÁCH ĐIỀU TRỊ VIÊM DA CƠ ĐỊA


iêm da cơ địa (Atopic Dermatitis) là một trong những bệnh da phổ biến nhất ở trẻ em. Bệnh tiến triển dai dẳng, tái đi tái lại nhiều lần từ lúc sơ sinh tới 5-6 tuổi. Một số có thể kéo dài tới tuổi dậy thì, số ít hơn bệnh có thể tái xuất hiện ở tuổi 40-50.
Tắm cho bé thường xuyên để ngăn ngừa các bệnh ngoài da. Ảnh minh họa. Nguồn: Internet.
Căn nguyên của bệnh rất phức tạp, liên quan tới nhiều yếu tố. Tuy nhiên, đóng vai trò quan trọng trong căn sinh bệnh học của viêm da cơ địa là: di truyền, môi trường, khí hậu, ăn uống.
Viêm da cơ địa thường xuất hiện ở những người có cơ địa dị ứng, hay bị các bệnh như hen phế quản, mày đay, dị ứng thời tiết, thức ăn, …
Trước đây bệnh viêm da cơ địa thường được gọi là chàm, chàm cơ địa, chàm thể tạng (ở trẻ em) và viêm da thần kinh, sẩn ngứa của Besnier, Lichen đơn giản mạn tính (ở người lớn).
Các biểu hiện của bệnh
Ở trẻ nhỏ: Tùy theo từng giai đoạn mà bệnh có biểu hiện khác nhau:
- Giai đoạn cấp tính: Các mụn nước tập trung thành từng đám trên nền da đỏ, phù nề, chảy nước, ngứa nhiều.
- Giai đoạn bán cấp: thương tổn da ít phù hơn, bắt đầu khô và ngứa ít.
- Giai đoạn mạn tính: da dày, bong vảy, lichen hóa, vẫn còn ngứa.
Nếu bị bội nhiễm thì xuất hiện thêm các mụn mủ, đau, rát, có thể loét… Vị trí thương tổn hay gặp nhất là ở má, trán, cằm. Trường hợp nặng, thương tổn lan ra tay, chân, mình.
Ở trẻ lớn/người lớn:
Thương tổn cơ bản là các sẩn màu nâu tập trung trên nền da dày, rất ngứa. Vị trí hay gặp nhất là các nếp gấp như vùng khoeo chân, khuỷu tay, cổ, nách…
Phòng bệnh và điều trị
Đây là một bệnh da mạn tính, căn nguyên phức tạp, chịu ảnh hưởng của nhiều yếu tố nên cần có một chiến lược điều trị, quản lí đúng đắn, lâu dài. Chiến lược bao gồm: chăm sóc, điều trị, tư vấn, phòng bệnh.
Chăm sóc: luôn luôn giữ cho da bé được sạch sẽ, ẩm bằng cách: cắt móng tay, móng chân, tắm nước ấm ngày một lần, bôi các chất làm ẩm da. Phải mặc rộng, thoáng, tránh kích thích, làm xây xước da.
Điều trị: sử dụng các loại thuốc phù hợp từng giai đoạn bệnh:
- Cấp tính: dung dịch Jarish đắp thương tổn (bằng gạc) ngày 2-3 lần. Kháng histamin để an thần và chống ngứa.
- Bán cấp: bôi các loại hồ, kem: Kem kẽm, hồ nước, kem có corticoid, protopic, kháng histamin.
- Mạn tính: mỡ corticoid, mỡ kháng sinh, mỡ salicyle, protopic, chống ngứa, an thần bằng kháng Histamin.
Cần chú ý trong điều trị:
- Lúc bệnh đã giảm hay đã ổn định vẫn phải tiếp tục bôi thuốc. Tuy nhiên cần thay đổi, không nên bôi một loại thuốc quá 10 ngày.
- Không lạm dụng corticoid: Thuốc này bôi không quá 10 ngày, không sử dụng loại corticoid nặng cho trẻ em.
- Sử dụng kháng sinh khi có bội nhiễm.
- Trẻ lớn/người lớn có thể sử dụng các phương pháp khác như ánh sáng trị liệu, chiếu tia cực tím, các thuốc ức chế miễn dịch.
Đảm bảo chế độ ăn uống, sinh hoạt hợp lý. Tránh dùng các thuốc không rõ nguồn gốc điều trị.
Phải điều trị duy trì kể cả khi bệnh đã thuyên giảm để tránh tái phát và các biến chứng.
BS. Lam Giang